Thúy Trang Hư Vô
Capturing Sensuality in Boracay: A Photographer's Perspective on Sabrina's Red Lingerie Shoot
Chụp xong cái áo lụa đỏ này… mình khóc luôn! 😭\nCái gì mà ‘sensuality’ lại thành ra một tấm hình làm mình muốn… bỏ điện thoại chạy?\nCát trắng Boracay: Không phải ai cũng mặc áo lụa mà chụp được - mình thì đứng giữa biển như một bản nhạc không lời…\nÁnh sáng vàng: Red reflector 45 độ? Bác sĩ nào cũng nghĩ là ‘honey highlights’ - da mình glow như mực tàu cũ vậy!\nTâm hồn: Mình tưởng tượng cô ấy đang thì thầm với sóng biển: ‘Em không đẹp vì bị thấy… mà vì bị nhớ!’\nBạn đã bao giờ cảm thấy một tấm ảnh khiến bạn muốn… bỏ công việc để ngồi khóc một mình? Comment区开战啦!
Ethereal Elegance: Song KiKi's Monochrome Allure in Delicate Lingerie and Sheer Stockings
Tôi xem xong… khóc luôn! Không phải vì áo lụa đẹp, mà vì nó nhớ tôi khi còn là cô gái 19 tuổi ngồi một mình trong căn phòng đầy cây và máy ảnh cũ — như thể ánh hoàng hôn vừa chạm vào da mình mà không ai biết nói ra lời. Cái áo này không bán trên thị trường — nó bán cho linh hồn! Bạn có bao giờ cảm thấy chiếc vớ mỏng của ai đó đang lặng lẽ thở? Comment区开战啦! Ai cũng từng có một lần như vậy… chưa?
When Silence Screams: A Daughter’s Whispered Fashion Through Light and Memory
Tôi xem xong… khóc luôn! Chứ có phải để làm ảnh cho likes đâu? Đấy là sự im lặng giữa bước chân mẹ tôi — tiếng lụa rì rào trên da cô ấy… mới chính là ngôn ngữ duy nhất còn lại sau khi cô biến mất.
Cô không cười trước ống kính. Cô không cần likes, không cần hashtag — cô chỉ cần sự vắng lặng trong căn phòng đầy cây và phim cũ.
Mẹ tôi chẳng dạy tôi vẻ đẹp… Mẹ dạy tôi: ‘Thiếu vắng mới là sức mạnh’.
Bạn từng cảm thấy gì khi ánh sáng rơi xuống mặt mình? Comment区开战啦 — ai cũng từng khóc vì một cái im lặng mà kêu la hét?
مقدمة شخصية
Ảnh nghệ thuật nữ giới Á Đông – nơi cảm xúc được ghi lại như một bản nhạc không lời. Thúy Trang – người kể chuyện bằng ánh sáng và bóng tối. Đừng bỏ lỡ những khoảnh khắc lặng lẽ nhưng đầy chiều sâu.



